Nhưng vì chị đắp mền nên em chẳng thấy gì hết, phần vì trời tối. Dậy qua phụ với má làm cơm giỗ ông nội? Chắc là nó đi đâu rồi. Nhưng sáng nào em không thấy được anh đái ở bụi hoa đó, là em nhớ… em em…
– Em nhớ anh, hay nhớ “con chim” của anh?
– Con chim, con chim là cái gì? Em đâu biết.
Tú cầm tay em, để ngay vào con cặc cứng ngắc của chàng…
– Chim là nó đây này! Sáng nào nó cũng đái cho em xem đó.
– Sao cái này mà anh gọi là con chim?
– Vậy chớ em gọi nó là cái gì? Nói cho anh nghe thử xem?
– Hình như em nghe người ta nói nó là con cặc? Nó đâu có cánh mà anh gọi là chim.
Tú cười nhè nhẹ,Lồn non nằm bật ngửa ra. Em muốn chết luôn với cơn sướng cùng cực này, Lâm biết không?
Em đã đụ nhiều người.